Hôm nay được cô Mèo ship qua cho mượn mấy cuốn ngoại văn, tự nhiên hí hởi nhớ lại những đêm cấp 3 cày không biết bao nhiêu cuốn truyện dày. Hồi xưa chẳng hiểu sao luôn tìm ra được rất nhiều thời gian rảnh để đọc, nghiền ngẫm, và viết. Bây giờ chuyện khác rồi.
Nói một chút về việc đọc sách và học văn của mình
Thời điểm bắt đầu đọc sách 1 cách tử tế là từ năm lớp 10. Trước đó mình cũng từng đọc rất nhiều sách, nhưng chủ yếu là truyện tranh và tiểu thuyết. Ở cấp 1, mẹ mình từng có mấy năm công tác ở thư viện nên mỗi lần ra chơi mình hay lên đó đọc sách. Cấp 2 thì đọc sách ít đi, chuyển sang đọc tiểu thuyết online, đâu đó cũng phải rơi vào độ hơn 40 bộ không sót chương nào. Ấn tượng nhất chắc là các tác phẩm trinh thám của Lôi Mễ.
Sự kiện trực tiếp thay đổi thói quen đọc sách, cho đến việc chọn đội văn và lao vào thư viện ở trường cấp 3...chính là vì mình không trả lời được câu hỏi của Má nuôi (cũng là cô giáo dạy văn, người phụ trách đội giỏi ở trường cấp 3 của mình) về kiến thức mở rộng của tác phẩm. Có 1 chút thất vọng, lẫn 1 chút tức giận vì mình nhận ra sự đọc bấy lâu nay của mình có vẻ không giúp ích được gì khi mình chẳng trả lời nổi 1 câu đơn giản như thế. Chính ý nghĩ đó đã hun đúc mình, tạo động lực để mình trở thành con chiên ngoan đạo trong những giá sách của thư viện. Nhờ học đội giỏi mà mình được trực tiếp vào thư viện chọn sách, mỗi lần được mượn nhiều sách hơn và thời gian đọc lâu hơn. Cho đến khi mình kết thúc kỳ thi năm lớp 12 thì mình mang hết sách lên trả lại. May thay lúc đó được cô thủ thư thương, cũng hỗ trợ vá tạo điều kiện tối đa cho mình được đọc.
Những ngày sau đó, mình luôn có mặt ở khu tự học của thư viện trong mỗi giờ ra chơi, giờ nghỉ trưa thì qua "am' của Má tự đọc hoặc bàn đề, về nhà thì đọc thêm sách đã mượn và tự luyện viết mỗi ngáy bằng những bài viết dài ngoằn gõ cấp tốc trên FB. Thói quen lúc học bồi dưỡng văn của mình chính là bàn đề, nghĩa là cùng bàn luận/tranh luận để phân tích đề bài, tìm ra góc nhìn mới hơn đối với từng loại đề khác nhau. Trong quá trình đọc sách, tự học, mình bắt gặp rất nhiều câu quotes hoặc những tình huống đặc thù, mình note lại vào sổ và mang vào gặp Má và các bạn trong đội để cùng nhau mổ xẻ. Thy hơi bướng, đề không hay thì không buồn đụng. Đề càng khó, mình càng hưng phấn. Đó là 1 trong những nguyên nhân khiến việc học bồi dưỡng văn ở trường trở nên thoải mái và chủ động hơn hẳn, mỗi buổi học cũng xử lý được rất nhiều đề bài.
Trong vòng 2 năm (lớp 11, 12), mình cấp tốc bổ sung kiến thức văn học bằng cách đơn giản nhất: đọc nhiều sách. Má nuôi của mình là người đọc cực nhiều và hiểu biết sâu rộng; và dĩ nhiên, mình cũng phải cố gắng để biết nhiều hơn, thoát ra khỏi cái giếng mà mấy năm qua mình đã không kịp tự nâng mình. Bây giờ nghĩ lại, thấy bản thân đã ít đọc hơn hẳn, bị công việc, học hành và những lý do lý trấu cuốn đi khỏi thói quen tốt đẹp này.
Hôm nay đi học về trễ, tự dưng nhìn tủ sách và muốn dọn dẹp 1 chút.
Tủ sách này chính là câu trả lời tiền làm ra đi đâu hết rồi?Nhớ ngày nào còn tích góp từng khoảng tiền mẹ cho để mua một lần 1 thùng sách to to chứa những loại sách mà mình đã xem kỹ review và đọc thử trên Tiki. Thời đó, đối với những đứa nhỏ như mình, việc mua đồ trên mạng còn chưa phổ biến, nên mỗi lần muốn mua gì là phải tích góp tiền rất lâu và mua một lần cho bằng hết để tiện nhận hàng.
Thấy mình thích đọc sách, mà lại mua nhiều nên chị mình đã mách cho mình mua sách ở Tiki để tiết kiệm. Đối với mình, những năm tháng đó, các đầu sách của các tác giả như: Iris Cao - Hamlet Trương, Anh Khang, Nguyễn Ngọc Thạch, Nguyễn Nhật Ánh, Nguyễn Ngọc Tư, Gia Đoàn, Trang Hạ, Gào,...là tất cả những gì mà mình ao ước sưu tầm và mua cho chính mình.
Mình mua sách không phải để đọc từ A tới Z không chừa trang nào, mà tùy vào từng giai đoạn, mình sẽ đọc những đoạn trích trong đó để suy ngẫm. Lúc học THPT, cường độ đọc sách của mình đều hơn bây giờ rất nhiều. Vì lúc đó mình có nhiều thời gian trống và muốn bản thân duy trì trạng thái luôn luôn có cảm xúc mỗi khi đọc một đề văn hay một câu nói nổi tiếng nào đó trong 2 năm luyện thi HSG văn. Nếu bạn không làm điều đó mỗi ngày, không đọc những câu từ cảm xúc, không viết ra những chia sẻ, văn phong tự nhiên sẽ đi vào lối mòn, hoặc lưng lửng, hoặc khô cứng. Mua sách còn là một sở thích và dần dần việc mua sách trở thành một thói quen. Mỗi tháng hoặc cách 2 tháng mình sẽ mua ít nhất 1 cuốn sách, đều đặn như vậy trong 5 năm nay. Nhìn lại gia tài mà mình có được, mình lại thấy đây là khoảng đầu tư nghiêm túc nhất của chính mình _ đầu tư cho cảm xúc.
Mỗi giai đoạn, mình sẽ có những cái gọi là gout đọc khác nhau. Những năm cấp 2, mình đọc tiểu thuyết là nhiều. Lên những năm lớp 11, 12, mình chuyển qua đọc tản văn (những ghi chép ngắn về những cảm xúc của tác giả về một vấn đề, khía cạnh nào đó của cuộc sống). Còn nhớ quyển sách đầu tiên mình đọc là " Người Yêu Cũ Có Người Yêu Mới " của bộ đôi tác giả chuyên viết về những nỗi buồn lạc quan Iris Cao _ Hamlet Trương. Những câu chữ lúc đó của Iris tuy ngắn nhưng chạm sâu vào trái tim mình, nhắc mình về mối tình đầu đầy những xước xát. Những năm tháng tập tành lớn ở môi trường đại học, mình vẫn mua những quyển sách của những tác giả mình yêu thích như một hiện hữu của kỷ niệm, tuy nhiên, mình ít đọc và đắm chìm vào chúng nữa. Mình bắt đầu mua Art book, sách viết về tuổi trẻ, phụ nữ, phong cách sống, và những sách chủ nghĩa tối giản của người Nhật. Dĩ nhiên, cảm xúc và lối suy nghĩ của mình cũng thay đổi theo những lựa chọn này.
Nếu có nhiều hơn 1 điều ước, mình ước những buổi sáng thức dậy bên căn phòng đầy sách, tràn vào lòng mùi hương đặc biệt của những trang sách. Ánh nắng sẽ chiếu vào chậu sen đá mình đặt cạnh cửa sổ. Mình muốn chậm rãi bắt đầu ngày mới bằng những tựa sách, uống 1 ly cafe, thông thả nhìn xe cộ trôi ngoài kia, đua cùng nhịp lặn của mặt trời. Chỉ cần như vậy thôi, mình sẽ thật an nhiên.