”Perfectly Imperfect – Hoàn hảo theo những cách không hoàn hảo – có lẽ là cụm đúng nhất để giải thích về Hiệu ứng Pratfall” (Pratfall Effect). Và trong hành trình tìm kiếm chính mình, tôi phát hiện ra chính những điều không hoàn hảo ấy mới làm tôi trở nên ”con người” hơn.
Tôi đang không có chủ đích viết về chính mình, chỉ cố gắng tua lại những lát cắt ký ức lẩn quẩn trong hình hài một con bé 22 tuổi bằng một bài viết thật dài.
Hiện tại
Một năm vừa qua, tôi tin rằng với ngần ấy sự biến động, khổ đau, tuyệt vọng, hồi sinh, và bắt đầu một cuộc sống bình thường mới,…ai trong chúng ta cũng đều có riêng mình cơ hội để bắt đầu lại mọi thứ. Những cơn sóng trong lòng vì yêu thương mà êm dịu hẳn, những hối hận vì thứ tha mà trở thành thinh không, những dở dang vì hối tiếc mà tự thân lành lặng ít nhiều, những xa cách vì hiểm nguy mà trở thành tương phùng khắc ghi trong tâm trí,…chúng ta, thật sự đã tìm thấy mình từ trong những đổi thay và mâu thuẫn như thế đó.
Hôm nay tôi không dùng buổi tối cuối tuần để đánh đổi sự gấp vội của công việc. Thoát ra guồng quay của công việc và học tập, tôi cho mình vài tiếng đồng hồ lặng lẽ ngồi dưới ánh đèn vàng ở một góc trong cùng của The Seventh Barista. Những nhóm người lục tục ra về, quán thưa vắng dần, không còn tiếng lao xao trò chuyện khiến nơi đây có đôi chút cô đơn. Nhưng tôi lại thích cảm giác thế này – cái cảm giác độc chiếm sự cô đơn của chính mình, để rồi tan chậm trong những nỗi niềm chẳng biết dùng ngôn từ gì để diễn tả. Lại có một chút chua xót khi nghĩ về sự bất lực của bản thân trong việc diễn giải những nỗi đau trong lòng cho tròn vành rõ chữ. Có phải chúng ta luôn rất giỏi trong việc ủi an người khác, còn bản thân thì lại không?
Đọc toàn bài tại: https://hoangthy.home.blog/2020/12/06/tim-minh-trong-hinh-minh-trong-nhung-doa-hoa-no-muon%f0%9f%8c%bc/