10 Jul
10Jul

“Để đạt được những thành tựu to lớn, chúng ta thường phải bỏ ra những cái giá đắt tương đương”

Mấy hôm trước tôi có viết một chia sẻ lên trang cá nhân mình, đại khái chia sẻ về việc bản thân đang đánh mất chính mình sau một khoảng thời gian cố bơi trong quãng nước xoáy của công việc, học tập và những khát khao thật sự của bản thân. Tôi không thể tìm thấy chính mình của những năm tháng trước kia, mà rõ ràng chỉ mới gần 2 tháng trước đây, bản thân vẫn là một người trẻ có năng lượng lấn át, lỳ lợm và rất quả quyết với thứ mình muốn làm. Ở mỗi một công việc mà tôi làm, dù là nhỏ hay lớn, tôi đều toàn tâm toàn ý cho sự phát triển và giá trị mà tôi có thể đóng góp và tạo ra. Tuy nhiên, đó chỉ là chuyện của những ngày đã cũ.

Tôi thấy mình thụt lùi, kiệt quệ, mệt mỏi, bế tắc và ức chế đến độ tưởng chừng như có 1 cái rổ sắt đang quây lấy tôi, khiến mọi thứ trở nên bí bách và khó chịu hơn bao giờ hết. Nhưng tôi lại không còn là tôi trước đây, không phải cứ tức giận, không vừa ý, không hài lòng thì sẽ nói ra ngày lập tức. Tôi cũng lười nói về những vấn đề của bản thân, bao gồm việc nói ra những thứ tôi đang không thật sự hài lòng. Không phải vì tôi lãnh cảm hay trở nên vô tâm, tôi chỉ đơn giản là thấy mất thời gian cho việc phải đi thể hiện cho người khác hiểu mình đang khó chịu thế nào. Việc tự vấn bản thân, đặt hàng tá câu hỏi để tự đào sâu giải đáp, giải quyết rất nhiều những đầu mục công việc – học tập – chuyện chung lẫn chuyện riêng cũng đủ ngấu nghiến hết một ngày 24h của tôi. 

Và tôi chợt thấy thấp thoáng đâu đó bóng hình của trạng thái Burnt-out: bùng cháy

VẬY CHÍNH XÁC ”BURNT-OUT” LÀ GÌ?

Có rất nhiều định nghĩa của Burnt – out mà từ ”cha đẻ” của nó cho đến những người từng trải qua hay các tổ chức cộng đồng – khoa học đều chưa thể dứt khoác gọi rõ.”

Vào những năm 1970, nhà tâm lý học người Mỹ Herbert Freudenberge đã đưa ra khái niệm “burnout” (cháy sạch) để giải thích cho một thực tế rằng: “để đạt được những thành tựu to lớn, chúng ta thường phải bỏ ra những cái giá đắt tương đương”.

Cho đến năm 1999, ông đã định nghĩa lại rằng “burnout” là ”tình trạng không còn động lực để tiếp tục cố gắng, đặc biệt là khi những cố gắng trong quá khứ đã không đem lại kết quả như mong muốn.” – By Như Đoàn

Bằng trải nghiệm của mình, từng nghỉ việc ở những tập đoàn truyền thông lớn và các cơ quan chuyên nghiệp khác, nhà văn Khải Đơn cho rằng: “Burn-out là trạng thái mà cứ sau một khoảng thời gian làm việc, bạn không còn động lực để cố gắng nữa. Bạn kiệt sức trong sáng tạo!”

WHO định nghĩa burnout là “hội chứng gây ra bởi căng thẳng mãn tính không kiểm soát được ở nơi làm việc”. Người mắc hội chứng này sẽ có các đặc điểm như sau: cảm thấy cạn kiệt năng lượng hay kiệt sức, cảm thấy ngày càng xa cách về mặt tinh thần – tức cảm thấy tiêu cực, hoài nghi – với công việc mình đang làm và cuối cùng là hiệu quả chuyên môn giảm sút.  

Và cho dù nó là gì đi nữa, tụ chung ”burnt-out” vẫn là trạng thái khó tránh khỏi của những thế hệ căng thẳng vì phải đấu tranh mỗi ngày giữa không gian cá nhân và thời gian dành cho công việc, đặc biệt nhất là thế hệ Millennials. Nó vừa là một vấn đề tinh thần, nhưng đâu đó vẫn là khía cạnh khác của dấu hiệu thương tổn về thể chất.

VẬY DẤU HIỆU CỦA BURNT-OUT CÓ RÕ RÀNG KHÔNG?

Riêng trong trường hợp của tôi thì ”bùng cháy” đến rất nhanh, rất rõ ràng và càng ngày càng biểu hiện theo cấp độ tăng dần.

Những ngày đầu tiên: tôi mơ hồ suy nghĩ về việc làm sao để 24h mỗi ngày trở thành 48h thậm chí là nhiều hơn. Mọi người đều nói rằng thức đêm liên tục sẽ không tốt, và chính tôi trong suốt những năm nay đã phải dùng sức khỏe của bản thân để đổi lấy việc hoàn thành tất cả mọi việc cho rất nhiều những vai trò mà mình đeo mang. Tham lam làm việc, tiếc nuối thời gian ăn uống + nghỉ ngơi của bản thân, chập chờn trong từng giấc ngủ, luôn gấp vội,…là những điều rất cơ bản dẫn đến mọi vấn đề.

Đọc toàn bài viết tại: https://hoangthy.home.blog/2020/11/11/burnt-out-suc-tan-luc-kiet-tu-cong-viec-cho-den-khat-khao-cua-chinh-minh/

Comments
* The email will not be published on the website.
I BUILT MY SITE FOR FREE USING